Biện pháp phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi

Phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi
Tóm tắt bài viết

Phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi là một trong những ưu tiên hàng đầu trong chăm sóc sức khỏe, vì té ngã có thể dẫn đến những hậu quả nặng nề như gãy xương, chấn thương sọ não, mất khả năng vận động độc lập, và thậm chí là tử vong. Hiểu rõ tầm quan trọng và áp dụng các biện pháp phòng ngừa té ngã một cách toàn diện chính là chìa khóa để bảo vệ sức khỏe, sự an toàn và chất lượng cuộc sống cho người lớn tuổi. Bài viết dưới đây, Ông Bà Tôi sẽ cung cấp hướng dẫn toàn diện về những chiến lược phòng ngừa hiệu quả nhất.

1. Tầm quan trọng của việc phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi

Nhấn mạnh tầm quan trọng của việc phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi không bao giờ là thừa, mà luôn cần được ưu tiên hàng đầu. Hậu quả của một cú ngã vượt xa những vết bầm tím thông thường, ảnh hưởng rất lớn đến mọi khía cạnh cuộc sống của người bệnh và gia đình.

Tầm quan trọng của việc phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi
Tầm quan trọng của việc phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi
  • Hậu quả về thể chất: Đây là tác động dễ nhận thấy nhất. Trong đó gãy xương là biến chứng phổ biến và nguy hiểm nhất, đặc biệt là gãy cổ xương đùi, có thể đòi hỏi phẫu thuật phức tạp, thời gian phục hồi kéo dài và thường không thể phục hồi hoàn toàn chức năng vận động như trước. Tiếp đến là chấn thương đầu, dù nhẹ hay nặng, cũng là một rủi ro lớn. Ngoài ra, các chấn thương mô mềm cũng có thể gây đau đớn dai dẳng, hạn chế khả năng tự chăm sóc bản thân.
  • Tác động tâm lý và xã hội: Sau một cú ngã, nhiều người cao tuổi phát triển một nỗi sợ hãi cố hữu – “hội chứng sợ ngã”. Nỗi sợ này khiến họ trở nên quá cẩn trọng, hạn chế các hoạt động thể chất và xã hội mà trước đây họ yêu thích. Theo thời gian, tình trạng này không chỉ khiến cơ bắp suy yếu và khả năng giữ thăng bằng giảm sút (làm nguy cơ té ngã ngày càng cao), mà còn kéo theo sự mất tự tin, dễ dẫn đến trầm cảm và khiến người cao tuổi dần bị tách biệt khỏi cộng đồng.
  • Gánh nặng kinh tế: Chi phí y tế để điều trị các chấn thương do té ngã rất lớn, bao gồm chi phí cấp cứu, phẫu thuật, nằm viện, thuốc men và vật lý trị liệu. Thêm vào đó là các chi phí gián tiếp như cần người chăm sóc, sửa đổi nhà cửa, thậm chí là mất thu nhập (nếu người chăm sóc phải nghỉ việc).

Vì những lý do trên, việc chủ động phòng ngừa té ngã không chỉ là một biện pháp y tế mà còn là một sự đầu tư vào sự độc lập, giá trị bản thân và niềm vui sống của người cao tuổi.

2. Các biện pháp phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi

Một chiến lược phòng ngừa hiệu quả đòi hỏi một cách tiếp cận đa diện, kết hợp giữa y tế, lối sống và môi trường. Dưới đây là các biện pháp phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi được chia thành ba nền tảng chính.

Các biện pháp phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi
Các biện pháp phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi

2.1 Can thiệp y tế và quản lý sức khỏe

Nền tảng của việc phòng ngừa bắt đầu từ việc quản lý chặt chẽ sức khỏe tổng thể, xác định và can thiệp sớm các yếu tố nguy cơ nội tại.

Khám sức khỏe định kỳ và đánh giá nguy cơ

Khám sức khỏe định kỳ và đánh giá nguy cơ không chỉ là khám tổng quát mà là một cuộc rà soát có mục đích. Bác sĩ sẽ tập trung vào các yếu tố có thể làm tăng nguy cơ té ngã, như:

  • Đánh giá thị lực và thính lực: Suy giảm thị lực do các bệnh như đục thủy tinh thể, thoái hóa điểm vàng hay biến chứng võng mạc đái tháo đường làm giảm khả năng nhận biết chướng ngại vật, ước lượng khoảng cách và độ cao. Tương tự, thính lực kém làm giảm khả năng nhận biết các tín hiệu cảnh báo trong môi trường. Việc khám mắt và tai định kỳ để điều chỉnh kính hoặc sử dụng máy trợ thính là cực kỳ quan trọng.
  • Kiểm tra sức cơ, dáng đi và thăng bằng: Bác sĩ hoặc chuyên gia vật lý trị liệu có thể sử dụng các bài kiểm tra chuẩn hóa như Timed Up and Go (TUG), yêu cầu người bệnh đứng dậy khỏi ghế, đi một khoảng cách ngắn, quay lại và ngồi xuống. Bài test này giúp đánh giá toàn diện sức mạnh cơ chân, tốc độ đi và khả năng giữ thăng bằng.
  • Kiểm tra huyết áp tư thế đứng: Hạ huyết áp tư thế là tình trạng huyết áp giảm đột ngột khi thay đổi từ tư thế nằm/ngồi sang đứng, gây choáng váng, chóng mặt và là nguyên nhân phổ biến gây té ngã. Việc đo huyết áp ở các tư thế khác nhau giúp phát hiện sớm và có biện pháp can thiệp.
  • Sức khỏe bàn chân: Các vấn đề như đau khớp, biến dạng ngón chân, chai chân hoặc các vết loét có thể làm thay đổi cách một người đặt chân xuống đất, gây mất ổn định và đau đớn khi di chuyển.
  • Sàng lọc chức năng nhận thức: Suy giảm nhận thức hoặc sa sút trí tuệ làm ảnh hưởng đến khả năng phán đoán, nhận biết rủi ro và tuân thủ các hướng dẫn an toàn.

Rà soát và tối ưu hóa việc dùng thuốc

Việc sử dụng nhiều loại thuốc cùng lúc (polypharmacy) là một trong những yếu tố nguy cơ hàng đầu. Rà soát và tối ưu hóa việc dùng thuốc là một can thiệp thiết yếu. Dưới đây là một số nhóm thuốc cần đặc biệt lưu ý:

  • Thuốc an thần và thuốc ngủ (nhóm Benzodiazepines): Các loại thuốc này trực tiếp gây buồn ngủ, lú lẫn, làm chậm phản xạ, khiến người cao tuổi không thể phản ứng kịp thời khi mất thăng bằng.
  • Thuốc chống trầm cảm: Một số loại thuốc chống trầm cảm, đặc biệt là các loại thuốc thế hệ cũ, có thể gây chóng mặt và hạ huyết áp tư thế.
  • Thuốc điều trị tăng huyết áp: Mặc dù cần thiết, nhưng nếu dùng liều quá cao có thể gây hạ huyết áp quá mức, dẫn đến choáng váng.
  • Thuốc giảm đau Opioid: Nhóm thuốc này gây tác dụng phụ là chóng mặt, buồn ngủ và suy giảm nhận thức.

Bác sĩ cần định kỳ rà soát toàn bộ đơn thuốc (bao gồm cả thuốc không kê đơn và thực phẩm chức năng), xem xét ngừng các loại thuốc không cần thiết, giảm liều hoặc chuyển sang các loại thuốc thay thế an toàn hơn.

Quản lý bệnh mãn tính

Kiểm soát tốt các bệnh nền giúp giảm thiểu các triệu chứng và biến chứng có thể dẫn đến té ngã. 

  • Đái tháo đường: Biến chứng thần kinh ngoại biên làm giảm cảm giác ở bàn chân, khiến người bệnh không cảm nhận rõ mặt đất. Các cơn hạ đường huyết đột ngột cũng gây yếu sức, run rẩy và ngất xỉu.
  • Bệnh tim mạch: Rối loạn nhịp tim, suy tim có thể làm giảm lưu lượng máu lên não, gây chóng mặt và ngất.
  • Viêm khớp: Đau và cứng khớp làm hạn chế phạm vi vận động, buộc người bệnh phải thay đổi dáng đi một cách không ổn định để né tránh cơn đau.
  • Loãng xương: Tuy không gây ngã, loãng xương làm xương trở nên giòn và dễ gãy. Một cú ngã nhẹ cũng có thể gây ra gãy xương nghiêm trọng, biến một sự cố nhỏ thành một mối đe dọa sức khỏe lớn.

Can thiệp chuyên khoa

Khi cần thiết, việc thăm khám các chuyên gia là rất quan trọng. Can thiệp chuyên khoa có thể bao gồm:

  • Bác sĩ lão khoa: Chuyên gia về sức khỏe người cao tuổi, giúp cung cấp một cái nhìn tổng thể về các vấn đề phức tạp và hiện tượng đa thuốc.
  • Chuyên gia vật lý trị liệu: Thiết kế các chương trình tập luyện an toàn và hiệu quả để cải thiện sức khoẻ, thăng bằng và dáng đi.
  • Bác sĩ mắt: Khám và điều trị các bệnh về mắt.
  • Bác sĩ tim mạch, nội tiết: Quản lý chuyên sâu các bệnh mãn tính liên quan.

2.2 Nâng cao thể chất và dinh dưỡng

Xây dựng một cơ thể khỏe mạnh từ bên trong là lá chắn vững chắc nhất để chống lại nguy cơ té ngã. Người cao tuổi cần duy trì thói quen vận động đều đặn kết hợp với chế độ dinh dưỡng khoa học để cải thiện sức mạnh cơ bắp, sự dẻo dai và khả năng giữ thăng bằng.

Bài tập luyện

Một chương trình tập luyện được thiết kế hợp lý nên bao gồm các bài tập phòng chống té ngã ở người cao tuổi vừa sức và phù hợp với thể trạng. Việc tập luyện cần được thực hiện đều đặn và dưới sự hướng dẫn của chuyên gia để đảm bảo an toàn và đạt hiệu quả tốt nhất.

  • Bài tập tăng cường sức mạnh: Các cơ bắp khỏe, đặc biệt là cơ chân và cơ thân mình, là nền tảng để đứng vững, đi lại và đứng dậy sau khi ngồi. Các bài tập đơn giản như đứng lên-ngồi xuống trên ghế, đứng nhón gót, hoặc các bài tập với dây kháng lực rất hiệu quả. Nên tập 2-3 lần mỗi tuần.
  • Bài tập cải thiện thăng bằng: Đây là yếu tố then chốt. Các bài tập như đứng trên một chân (ban đầu có vịn vào ghế hoặc tường), đi bộ nối gót (gót chân này chạm mũi chân kia), hoặc chuyển trọng lượng từ chân này sang chân kia giúp “huấn luyện” hệ thống giữ thăng bằng của cơ thể. Đặc biệt, Thái Cực Quyền (Tai Chi) đã được chứng minh qua nhiều nghiên cứu là một trong những hình thức luyện tập hiệu quả nhất để cải thiện thăng bằng và giảm té ngã. Nên tập các bài thăng bằng ít nhất 3 lần mỗi tuần.
  • Bài tập tăng cường sự dẻo dai: Các bài tập kéo giãn giúp duy trì sự vận động của khớp, cho phép cơ thể di chuyển linh hoạt và dễ dàng hơn trong các hoạt động hàng ngày như cúi xuống nhặt đồ hay với tay lên cao.
  • Bài tập nâng cao sức bền: Các hoạt động như đi bộ, bơi lội, đạp xe tại chỗ giúp cải thiện sức khỏe tim mạch và hô hấp, giúp người cao tuổi không bị mệt mỏi hay hụt hơi khi phải đi lại trong thời gian dài.

Dinh dưỡng hợp lý

Một chế độ dinh dưỡng hợp lý sẽ cung cấp nền tảng cần thiết để xây dựng cơ bắp và xương chắc khỏe.

  • Protein (Chất đạm): Cần thiết để chống lại tình trạng mất cơ do lão hóa (sarcopenia). Người cao tuổi cần nhiều protein hơn người trẻ. Các nguồn protein tốt bao gồm thịt nạc, cá, trứng, sữa và các sản phẩm từ sữa, các loại đậu.
  • Canxi: Yếu tố cốt lõi của xương. Đảm bảo đủ canxi giúp giảm nguy cơ gãy xương nếu không may bị ngã. Sữa, phô mai, sữa chua, rau lá xanh đậm là những nguồn canxi tuyệt vời.
  • Uống đủ nước: Mất nước có thể gây lú lẫn, yếu mệt và hạ huyết áp tư thế. Người cao tuổi thường ít có cảm giác khát, vì vậy cần chủ động uống nước đều đặn trong ngày.
Nâng cao thể chất và dinh dưỡng
Nâng cao thể chất và dinh dưỡng

2.3 An toàn môi trường sống

Ngôi nhà vốn được xem là nơi an toàn nhất, nhưng thực tế lại là nơi xảy ra phần lớn các vụ té ngã. Do đó, việc bố trí nhà cửa cho người cao tuổi mức độ an toàn trong môi trường sống trở thành một biện pháp can thiệp vừa hiệu quả vừa tiết kiệm chi phí. Để giảm thiểu nguy cơ, người cao tuổi cùng gia đình cần đặc biệt quan tâm đến những yếu tố trong không gian sinh hoạt dưới đây:

  • Tăng cường độ sáng trong tất cả các phòng và hành lang bằng cách sử dụng bóng đèn có công suất cao hơn, đồng thời đảm bảo công tắc đèn được đặt ở ngay lối ra vào để dễ dàng tìm thấy trong bóng tối. Gia đình cũng nên cân nhắc việc lắp đặt đèn ngủ tự động cảm biến chuyển động trên lối đi từ phòng ngủ đến nhà vệ sinh để tạo môi trường sống an toàn và thuận tiện hơn.
  • Sàn nhà bừa bộn hoặc trơn trượt có thể trở thành mối nguy hiểm, làm tăng nguy cơ té ngã ở người cao tuổi. Để phòng tránh, cần thường xuyên dọn dẹp các vật dụng, hộp hay sách báo trên sàn, sắp xếp gọn gàng dây điện và dây cáp sát vào tường để tránh vướng khi di chuyển. Các tấm thảm chùi chân nhỏ, lỏng lẻo nên được loại bỏ hoặc cố định chắc chắn bằng băng keo hai mặt. Ngoài ra, sàn nhà tắm và nhà bếp cần được lau khô ngay khi bị ướt, nhằm giảm nguy cơ trượt ngã và tạo môi trường sinh hoạt an toàn hơn.
  • Cầu thang và lối đi là những khu vực tiềm ẩn nhiều nguy cơ té ngã, do đó cần phải được giữ thông thoáng và đảm bảo an toàn tuyệt đối. Một số giải pháp quan trọng gồm lắp đặt tay vịn chắc chắn ở cả hai bên cầu thang để hỗ trợ khi di chuyển, đồng thời bố trí hệ thống chiếu sáng đầy đủ với công tắc ở cả đầu trên và đầu dưới để dễ dàng sử dụng. Các bậc thang bị hỏng hoặc không bằng phẳng cần được sửa chữa kịp thời, và việc dán thêm các dải chống trượt lên mỗi bậc sẽ giúp tăng độ bám, giảm nguy cơ trượt ngã, góp phần tạo ra môi trường sống an toàn hơn.
  • Nhà tắm được xem là khu vực có nguy cơ té ngã cao nhất do bề mặt thường xuyên ẩm ướt và trơn trượt. Để giảm thiểu rủi ro, cần lắp đặt các thanh vịn chắc chắn tại khu vực vòi sen, bồn tắm và cạnh bồn cầu nhằm hỗ trợ người sử dụng khi đứng lên hoặc ngồi xuống. Việc sử dụng thảm chống trượt trong bồn tắm cũng như trên sàn nhà tắm là rất cần thiết để tăng độ an toàn. Ngoài ra, trang bị một chiếc ghế nhựa để ngồi khi tắm cùng vòi sen cầm tay sẽ giúp quá trình vệ sinh cá nhân trở nên dễ dàng và an toàn hơn. Đồng thời, việc lắp đặt bệ ngồi toilet cao hơn cũng là một giải pháp hữu ích, hỗ trợ người cao tuổi trong việc di chuyển và hạn chế nguy cơ té ngã.
  • Cách sắp xếp phòng ngủ và nội thất có vai trò quan trọng trong việc đảm bảo an toàn, đặc biệt đối với người cao tuổi. Để hạn chế nguy cơ vấp ngã, cần bố trí đồ đạc gọn gàng, tạo lối đi rộng rãi và thông thoáng từ giường đến cửa ra vào cũng như nhà tắm, tránh để các vật cản gây cản trở. Chiều cao của giường nên được điều chỉnh phù hợp, sao cho khi ngồi ở mép giường, hai bàn chân có thể chạm hoàn toàn xuống sàn, giúp việc đứng lên và ngồi xuống dễ dàng hơn. Đồng thời, các vật dụng cần thiết như đèn, điện thoại, kính hay ly nước nên được đặt ở vị trí thuận tiện trong tầm với từ trên giường, vừa mang lại sự tiện lợi vừa tăng tính an toàn trong sinh hoạt hằng ngày.

3. Công nghệ phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi

Những tiến bộ trong công nghệ phòng ngừa té ngã đã mở ra nhiều giải pháp hỗ trợ hiệu quả, giúp người cao tuổi sống an toàn hơn, đồng thời duy trì khả năng tự lập trong sinh hoạt hằng ngày.

3.1 Thiết bị hỗ trợ di chuyển

Việc lựa chọn và sử dụng đúng loại dụng cụ phòng ngừa té ngã cho người cao tuổi có thể cải thiện đáng kể sự ổn định trong vận động, tăng sự tự tin và giảm thiểu nguy cơ té ngã.

Thiết bịMô tả và Chỉ địnhLưu ý quan trọng
Gậy, khung tập đi, xe lăn– Gậy: hỗ trợ cho người có vấn đề thăng bằng nhẹ.- Khung tập đi: cung cấp sự ổn định cao hơn cho người có thăng bằng kém hoặc yếu cả hai chân.- Xe lăn: dành cho người không thể đi lại an toàn.Phải được chỉ định, lựa chọn và điều chỉnh chiều cao bởi bác sĩ hoặc chuyên gia vật lý trị liệu để đảm bảo tư thế đúng và hiệu quả tối đa.
Giày, dép…Giày, dép lý tưởng cần có đế phẳng, chắc chắn, không trơn trượt, ôm vừa vặn và bao bọc toàn bộ bàn chân. Nên tránh các loại dép lê, guốc, giày cao gót hoặc giày có đế quá mềm.Lựa chọn giày dép phù hợp có tác động lớn đến sự ổn định khi đi lại.

3.2 Hệ thống giám sát và cảnh báo khẩn cấp

Các hệ thống này hoạt động như một mạng lưới an toàn, đảm bảo người cao tuổi có thể nhận được sự trợ giúp nhanh nhất có thể sau một cú ngã, giảm thiểu các biến chứng do nằm lâu không được phát hiện.

  • Thiết bị đeo cá nhân có nút bấm báo động (Personal Emergency Response Systems – PERS): Đây là các thiết bị dưới dạng mặt dây chuyền hoặc vòng đeo tay. Khi gặp sự cố, người dùng chỉ cần nhấn một nút bấm, thiết bị sẽ tự động kết nối đến trung tâm trợ giúp hoặc người thân đã được cài đặt sẵn. Ưu điểm của hệ thống này là người dùng chủ động gọi trợ giúp và tăng cảm giác an tâm. Tuy nhiên, nó sẽ không hữu ích nếu người dùng bị bất tỉnh hoặc không thể với tới nút bấm sau khi ngã.
  • Hệ thống cảnh báo ngã tự động (sử dụng cảm biến gia tốc): Đây là một bước tiến công nghệ. Các thiết bị đeo (tương tự PERS) hoặc các cảm biến lắp đặt trong phòng được trang bị cảm biến gia tốc để phát hiện các chuyển động đột ngột, mạnh và thay đổi độ cao đặc trưng của một cú ngã. Khi phát hiện ngã, hệ thống sẽ tự động gửi cảnh báo mà không cần người dùng phải làm gì. Đây là giải pháp tối ưu cho những người có nguy cơ cao bị ngất hoặc mất ý thức, dù chi phí có thể cao hơn và đôi khi có thể có báo động giả.

Phòng ngừa té ngã ở người cao tuổi cần có sự kết hợp chặt chẽ giữa can thiệp y tế, nâng cao thể chất, cải thiện môi trường sống và ứng dụng công nghệ hỗ trợ. Đây không phải là trách nhiệm của riêng cá nhân người cao tuổi mà cần sự chung tay của gia đình, người chăm sóc và các chuyên gia y tế. Bằng cách chủ động đánh giá nguy cơ, quản lý tốt sức khỏe, duy trì lối sống năng động và tạo ra một không gian sống an toàn, chúng ta có thể giảm thiểu đáng kể nguy cơ té ngã.

SHARE
SHARE
SHARE
Bài viết liên quan